Toàn cảnh thung lũng và dòng sông xanh ngọc bích tuyệt đẹp của vùng Tohoku Nhật Bản

Có những ngày, nhịp sống hối hả của phố thị cuốn chúng ta đi nhanh đến nỗi ta quên mất cách lắng nghe nhịp thở của chính mình. Nhưng ở Tohoku, mọi thứ dường như vận hành theo một chiếc đồng hồ rất khác – chậm rãi hơn, tĩnh lặng hơn và cũng sâu sắc hơn. Hôm nay là ngày thứ ba trong hành trình của mình, một ngày dành trọn cho Iwate, mảnh đất chứa đựng những linh hồn đá cổ xưa và những thanh âm trầm mặc của lịch sử. Hãy cùng mình bước vào chuyến hành trình tìm kiếm những khoảng lặng bình yên này nhé!

Chuyến Xe Sớm Và Bài Học Về Sự Kiên Nhẫn

Buổi sáng hôm nay bắt đầu bằng một sự vội vã nhẹ nhàng. Mình phải ăn thật nhanh bữa sáng tại khách sạn để kịp chạy ra ga Ichinoseki bắt chuyến xe bus đầu ngày. Các bạn biết đấy, hệ thống giao thông công cộng ở vùng Tohoku xa xôi này không dày đặc như Tokyo hay Osaka. Những chuyến bus ở đây thường cách nhau rất lâu, nếu lỡ một chuyến, bạn có thể phải chờ cả tiếng đồng hồ. Tranh thủ từng phút giây, mình vừa đi vừa cảm nhận luồng không khí se lạnh buổi sớm len lỏi qua từng kẽ áo. Chuyến đi này dạy mình bài học đầu tiên: để thưởng ngoạn vẻ đẹp thanh bình, đôi khi ta phải học cách chuẩn bị và kiên nhẫn đón nhận nhịp điệu của địa phương.

Ga Ichinoseki nhộn nhịp vào buổi sáng sớm, nơi bắt đầu chuyến hành trình đi Iwate

Genbikei Gorge: Khi Đá Và Nước Kể Câu Chuyện Triệu Năm

Điểm đến đầu tiên của mình là hẻm núi Genbikei (厳美渓), nằm ngay tại thành phố Ichinoseki. Đây là một kiệt tác tự nhiên dài khoảng 2 km được tạo nên bởi sự xói mòn bền bỉ của dòng sông Iwai qua hàng triệu năm. Bước xuống trạm dừng, đập vào mắt mình là những khối đá có hình thù kỳ vĩ, góc cạnh nhưng lại nhẵn nhụi dưới sự mài giũa của thời gian, ôm lấy dòng nước mang sắc xanh ngọc bích vô cùng đặc trưng.

Dòng nước xanh ngọc bích uốn lượn qua những vách đá dựng đứng tại hẻm núi Genbikei

Thành thật mà nói, nếu so sánh với sự mênh mông phóng khoáng của hồ Tazawako mà mình đã đi hôm trước, Genbikei mang một vẻ đẹp khép kín và góc cạnh hơn. Điểm đặc trưng nhất ở đây là những con suối nhỏ luồn lách dọc theo hai vách đá dựng đứng, tạo nên một bản nhạc rì rào không dứt. Đứng trên chiếc cầu treo lộng gió, ngắm nhìn dòng nước cuộn chảy bên dưới, mình cảm thấy con người thật nhỏ bé trước sự kiến tạo vĩ đại của tự nhiên.

Để trải nghiệm trọn vẹn hơn linh hồn của dòng sông này, mình quyết định mua vé trải nghiệm thuyền gỗ Funakudari. Mức giá vé là 1800 yên – một con số tương đối cao so với ngân sách của một kẻ độc hành, nhưng mình tin những trải nghiệm tâm hồn luôn xứng đáng với giá trị của nó.

Khu vực bán vé trải nghiệm đi thuyền gỗ Funakudari dọc sông

Tiếng Hát “Geibi Oiwake” Và Những Cánh Chim Di Cư

Chiếc thuyền Funakudari ở đây có kích thước lớn hơn những chiếc thuyền gỗ nhỏ mà chúng ta thường thấy ở các vùng sông nước Việt Nam một chút. Điểm đặc biệt là người lái đò không dùng mái chèo thông thường mà sử dụng một cây sào tre rất dài để đẩy thuyền đi, thân thuyền rộng và bằng phẳng, giúp du khách có thể ngồi thoải mái ngắm cảnh.

Những chiếc thuyền gỗ rộng rãi lướt nhẹ trên dòng sông yên ả giữa hai vách núi

Khi chiếc thuyền nhẹ nhàng rẽ nước trôi đi giữa hai vách đá cao sừng sững, không gian xung quanh chợt trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ. Đúng lúc đó, chú lái đò cất tiếng hát bài dân ca truyền thống “Geibi Oiwake”. Giọng hát mộc mạc, không cần nhạc đệm, cứ thế vang vọng, va vào các vách đá rồi lan tỏa khắp mặt sông.

Người lái đò đứng tuổi đang dùng sào tre đẩy thuyền và cất tiếng hát

Thanh âm ấy mang một chút buồn man mác, một chút tự hào hoài cổ, đưa mình trở về với những ký ức xa xưa của một nước Nhật xưa cũ. Xa xa, những chú vịt hoang thư thái bơi lội, chẳng màng đến sự xuất hiện của con người. Khung cảnh ấy bình yên đến mức mình chỉ muốn nhắm mắt lại để hít hà bầu không khí trong lành và lưu giữ khoảnh khắc này mãi trong tim.

Đàn vịt hoang dã bơi lội thanh bình trên dòng nước xanh ngắt

Trạm Dừng Chân Và Những Ước Nguyện Gửi Vào Đá

Trạm dừng chân nhỏ bằng gỗ bên vách đá dọc bờ sông

Thuyền dừng lại ở một trạm dừng chân nhỏ giữa hẻm núi. Nơi đây có một khu vực tâm linh rất thú vị với nghi thức ném đồng tiền xu vào các hốc đá trên vách núi để cầu may mắn. Mỗi hốc đá đại diện cho một ước nguyện khác nhau: sức khỏe, tình duyên, tiền tài… từng đồng xu ném trúng sẽ mang lại may mắn tương ứng.

Hốc đá tự nhiên nơi người dân và du khách ném những đồng xu cầu may mắn

Bản thân mình vốn là một người theo chủ nghĩa vô thần, không quá tin vào những điều thần bí. Thế nhưng, đứng trước vách đá cổ xưa này, chứng kiến sự thành kính của những người xung quanh, mình nhận ra rằng những nghi thức này thực chất là một cách để con người gửi gắm niềm hy vọng và tìm kiếm sự an yên trong tâm hồn. Việc cố gắng ném đồng xu nhỏ bé vào khe đá hẹp cũng mang lại một niềm vui nho nhỏ, khuấy động bầu không khí yên ắng của buổi trưa.

Cận cảnh những đồng tiền xu nằm sâu trong kẽ đá cổ xưa

Chút Hương Vị Mùa Thu Đọng Lại Giữa Lòng Hẻm Núi

Khi quay trở lại bờ, trời đã sang trưa. Không gian tại hẻm Genbikei lúc này như bị nén lại giữa hai vách đá sừng sững. Tiết trời thu dịu mát mang theo chút hương vị chậm rãi, dường như mọi sự vội vã của thế giới ngoài kia đều dừng lại trước lối vào thung lũng này.

Không gian trầm lặng của hẻm núi Genbikei dưới nắng trưa nhạt

Góc nhìn từ dưới lòng sông hướng lên những vách đá sừng sững

Trước khi rời đi, mình không quên tự thưởng cho bản thân một cây kem Đậu nành Edo (Zunda Soft Cream). Zunda là một loại đặc sản cực kỳ nổi tiếng của vùng Tohoku, được làm từ đậu nành non (edamame) xay nhuyễn với đường. Cắn một miếng kem, vị đậu nành thơm bùi, ngọt thanh lan tỏa khắp khoang miệng. Dù trời lạnh tê tái nhưng cái cảm giác vừa run cầm cập vừa ăn kem ngon lành thực sự là một trải nghiệm khó quên!

Cầm cây kem Đậu nành Edo Zunda Soft Cream màu xanh nhạt trên tay

Cuộc Chạy Đua Với Hoàng Hôn Ở Chùa Chūson-ji

Điểm đến cuối cùng trong ngày của mình là chùa Chūson-ji (中尊寺). Mình đến đây khi đồng hồ đã điểm gần 16h. Ở vùng phía Bắc Nhật Bản vào mùa này, chỉ cần đến gần 17h là trời đã tắt nắng và bóng tối sẽ bao trùm cực kỳ nhanh. Biết không còn nhiều thời gian, mình đã chạy thục mạng từ trạm xe bus lên con dốc dẫn vào chùa để kịp mua vé vào cổng (khoảng 500 yên, mình không nhớ chính xác lắm).

Con đường dốc thoai thoải rợp bóng cây dẫn lên chùa cổ Chūson-ji

Chūson-ji không chỉ là một ngôi chùa cổ kính, nơi đây đã được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa Thế giới vào năm 2011. Ngôi chùa là biểu tượng kiến trúc đỉnh cao của Tịnh độ tông, tái hiện một “Cõi Phật Tịnh độ” hòa hợp giữa con người, thiên nhiên và Phật pháp ngay trên thế gian này.

Kiến trúc bằng gỗ mộc mạc tinh xảo của một ngôi đền trong khuôn viên Chūson-ji

Sự tĩnh mịch bao trùm lấy không gian khi hoàng hôn dần buông. Những ngôi nhà gỗ trầm mặc nằm ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi. Đi dạo quanh khuôn viên vắng lặng, mình cảm nhận rõ rệt hơi thở của lịch sử in hằn trên từng thớ gỗ, từng lối đi rêu phong. Mình đã ngẫu hứng ghi lại một vài pô ảnh để lưu giữ vẻ đẹp mộc mạc, hoài niệm này trước khi bóng tối hoàn toàn buông xuống.

Một góc nhỏ yên tĩnh bên hiên chùa cổ dưới ánh chiều tà

Những Hương Vị Ấm Áp Sưởi Ấm Trái Tim Kẻ Lữ Hành

Sau một ngày dài di chuyển liên tục, chiếc bụng của mình bắt đầu biểu tình dữ dội. Để dằn bụng trước khi bắt tàu về lại Sendai, mình ghé vào một quán nhỏ bên đường và gọi một bát Shoyu Ramen nóng hổi.

Tô mì Shoyu Ramen nóng hổi khói nghi ngút đầy hấp dẫn

Đúng là khi đói thì ăn gì cũng ngon, nhưng bát ramen nước tương thanh ngọt, sợi mì dai giòn cùng lát thịt xá xíu mềm tan thực sự đã cứu rỗi cả ngày dài mệt mỏi của mình. Ăn xong mà người ấm sực lên, trong lòng tràn ngập một cảm giác thỏa mãn vô cùng. Đúng là hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản nằm trong một bát mì nóng!

Trở về Sendai vào buổi tối, mình nhận phòng tại một khách sạn con nhộng (capsule hotel) tiện lợi. Để khép lại một ngày trọn vẹn, mình tự thưởng cho mình món Gyutan Teishoku (cơm lưỡi bò nướng) – món ăn biểu tượng của vùng đất Sendai.

Set cơm lưỡi bò nướng Gyutan Teishoku truyền thống thơm ngon của Sendai

Lưỡi bò được thái lát vừa phải, nướng xém cạnh thơm phức, khi ăn vẫn giữ được độ dai sần sật và vị ngọt tự nhiên của thịt. Ăn kèm với đĩa dưa cải muối chua cay nhẹ và bát cơm lúa mạch dẻo bùi, hương vị hòa quyện hoàn hảo vô cùng. Dù chi phí chuyến đi có chút hạn hẹp nên mình không thể gọi một set thịt nướng đắt tiền, nhưng đối với mình, một phần cơm bình dị ở một quán nhỏ địa phương thế này đã là quá đủ cho một ngày trải nghiệm trọn vẹn.

Một ngày trôi qua tại Iwate và Sendai đã để lại trong mình nhiều suy ngẫm. Hóa ra, hạnh phúc của những chuyến đi không nằm ở việc chúng ta check-in được bao nhiêu địa điểm nổi tiếng, mà là cách chúng ta mở lòng để đón nhận những thanh âm mộc mạc của cuộc sống, thưởng thức những món ăn địa phương bằng lòng biết ơn và tìm thấy sự bình yên ngay trong những khoảnh khắc giản đơn nhất. Hẹn gặp lại các bạn trong những hành trình tiếp theo của mình nhé!