
Có bao giờ bạn cảm thấy mệt nhoài với nhịp sống hối hả của những thành phố lớn, nơi những dòng người cứ thế lướt qua nhau vô tình? Mình đã từng rơi vào những khoảng lặng như thế giữa Tokyo hoa lệ, để rồi trong một buổi sáng mùa thu se lạnh, mình quyết định xách ba lô lên và đi về phía Bắc – nơi Tohoku hoang sơ đang chờ đợi. Chuyến đi này không có một lịch trình hoàn hảo được chuẩn bị từ trước, chỉ có trái tim khao khát được dịch chuyển và một tâm hồn sẵn sàng đón nhận những điều bất ngờ. Hãy cùng mình bắt đầu ngày đầu tiên trong hành trình đầy cảm xúc này nhé!
Chuyến tàu tốc hành mang theo những giấc mơ xê dịch
Điểm xuất phát của mình là ga Tokyo nhộn nhịp. Lần đầu tiên trong đời, mình được trải nghiệm Shinkansen thế hệ mới – con tàu E5 mang tên Hayabusa với sắc xanh lá cây pha hồng đặc trưng cực kỳ nổi bật. Khác hẳn với tuyến Tokaido sầm uất mà mình từng đi trước đây, khoang tàu lần này thưa thớt khách hơn rất nhiều, có lẽ vì Nhật Bản mới chỉ đang trong giai đoạn mở cửa lại sau dịch bệnh.

Khi đoàn tàu bắt đầu chuyển bánh và nhanh chóng tăng tốc lên đến 320 km/h, mình áp sát mặt vào cửa kính, ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh như một cuốn phim quay nhanh. Tốc độ xé gió ấy mang lại một cảm giác phấn khích khó tả, nhưng sâu bên trong, mình lại cảm nhận được một sự bình yên kỳ lạ. Con tàu lao vun vút qua những cánh đồng, những ngọn đồi nhấp nhô, mang mình rời xa khói bụi đô thành để tìm về với miền đất hứa Tohoku yên ả.
Chạm ngõ Aomori và ngã rẽ ngẫu hứng đầu tiên
Điểm dừng chân đầu tiên của mình là Aomori. Vừa bước xuống ga Shin-Aomori, cái lạnh se se của vùng Đông Bắc lập tức mơn trớn trên da thịt, đánh thức mọi giác quan. Chào đón mình ngay tại sân ga là mô hình một quả táo khổng lồ – biểu tượng kiêu hãnh của vùng đất này, nơi nổi tiếng với những trái táo ngọt thơm nhất nước Nhật.

Theo kế hoạch ban đầu, mình tính sẽ bắt xe bus đi thẳng đến hồ Towada nằm sâu giữa những rặng núi để ngắm cảnh. Thế nhưng, đời không như là mơ! Khi ra đến bến xe, mình mới ngã ngửa khi biết chuyến bus kế tiếp phải đợi tận một tiếng rưỡi, và chuyến cuối cùng quay về (last bus) lại là lúc 15h chiều. Nếu cố chấp đi, mình sẽ chẳng có bao nhiêu thời gian để trải nghiệm mà lại vô cùng vội vã.
Đứng trước ngã rẽ ấy, mình tự hỏi: “Tại sao phải tự trói buộc mình vào một lịch trình định sẵn?”. Mình quyết định hủy chuyến đi hồ Towada để ở lại khám phá nội đô Aomori. Đó là một quyết định ngẫu hứng, nhưng chính nó đã mở ra cho mình những trải nghiệm tuyệt vời ngoài mong đợi. Đôi khi, việc từ bỏ một kế hoạch cũ lại là cách tốt nhất để bắt đầu một hành trình mới trọn vẹn hơn.
Chợ Nokkedon: Khám phá hương vị đại dương theo cách riêng
Để an ủi chiếc bụng đang reo lên vì đói, mình tìm đến chợ hải sản Nokkedon nằm ngay trung tâm thành phố. Đây không phải là một nhà hàng sushi thông thường, mà là một ngôi chợ truyền thống nơi bạn có thể tự tay “thiết kế” bát cơm hải sản của riêng mình. Trải nghiệm này vô cùng thú vị!

Đầu tiên, mình mua một xấp phiếu (ticket) tại quầy vé. Sau đó, cầm bát cơm nóng hổi trên tay, mình thong thả đi qua từng gian hàng nhỏ của những người dân địa phương nhiệt tình và hiếu khách. Mỗi quầy hàng bày bán những lát cá tươi rói, những con tôm ngọt lịm vừa được đánh bắt ngay trong ngày. Muốn ăn món gì, bạn chỉ cần đưa số lượng phiếu tương ứng cho chủ tiệm.

Sau một vòng dạo chơi và đắn đo lựa chọn, bát cơm sushi “độc bản” của mình đã hoàn thành. Nhìn xem, nó vô cùng rực rỡ với tôm ngọt lịm, trứng cá hồi óng ánh như những viên ngọc đỏ, cá ngừ béo ngậy, cá đuôi vàng (Hamachi) ngọt thịt, cá hồi cam sọc trắng, sò điệp dày dặn và đặc biệt là món trứng cá trích ép dọc (Kazunoko) giòn sần sật. Rưới thêm chút nước tương nguyên chất và mù tạt cay nồng, xúc một thìa cơm giấm dẻo thơm ăn kèm hải sản tươi sống… hương vị ngọt lành của đại dương như bùng nổ trong khoang miệng. Đây chắc chắn là một trong những bữa ăn đáng nhớ nhất cuộc đời mình!
Lạc lối giữa sắc đỏ rực rỡ của mùa thu Aomori
Sau khi đã nạp đầy năng lượng, mình thong thả đi dạo dọc theo những con phố nhỏ của Aomori. Trong một phút ngẫu hứng, mình rẽ đại vào một công viên ven đường mà không hề tra cứu trước. Và các bạn biết không? Đó lại chính là công viên đẹp nhất mà mình được chiêm ngưỡng trong suốt cả chuyến đi này.

Không gian nơi đây tĩnh lặng đến mức mình có thể nghe rõ tiếng những chiếc lá rụng chạm đất. Không khí se se lạnh xen lẫn chút sương mù mờ ảo bao phủ khắp lối đi, tạo nên một khung cảnh vô cùng huyền ảo.

Nhìn lên cao, những tán lá phong chuyển sắc đỏ sẫm, rực rỡ và nồng nàn như màu quả gấc chín. Sắc đỏ ấy nổi bật trên nền trời thu xám nhạt, đẹp đến nghẹt thở. Mình cứ thế mê mẩn bước đi, bước chân chậm lại để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc kỳ diệu này. Mình nhận ra rằng, những vẻ đẹp chân thật nhất thường không nằm trong sách hướng dẫn du lịch, mà nằm ở những góc nhỏ vô danh mà ta vô tình gặp được trên đường đời.
Đêm ấm áp trong ngôi nhà kiểu Nhật
Khi hoàng hôn buông xuống và sương lạnh bắt đầu dày hơn, mình trở về quán trọ kiểu Nhật (ryokan) đã đặt trước. Căn phòng nhỏ xinh đón chào mình bằng mùi thơm dịu nhẹ, mộc mạc của thảm tatami và sự ấm áp của chiếc nệm futon truyền thống trải sẵn trên sàn.

Sau khi ngâm mình trong dòng nước nóng ấm áp để rũ bỏ mọi mệt mỏi của một ngày di chuyển dài, mình khoác lên người bộ yukata ngủ truyền thống. Bộ đồ vừa vặn, chất vải thô mềm mại mang lại cảm giác vô cùng thoải mái và dễ chịu. Tự ngắm mình trong gương, mình thầm nghĩ: “Trông cũng chuẩn phong cách Nhật bản rồi chứ nhỉ?” haha.

Chút men say buổi tối và tô ramen ấm lòng
Đêm về, thành phố Aomori chìm vào yên tĩnh nhưng lòng mình thì vẫn còn vương vấn những dư vị của ngày dài. Mình quyết định đi lang thang tìm một quán nhậu (izakaya) địa phương để lai rai. Mình gọi hai ly bia Sapporo mát lạnh với lớp bọt mịn màng. Để nhắm cùng bia, mình chọn hai món đặc sản vô cùng độc đáo: Mako Nitsuke (マコの煮付け) - món trứng cá kho tương ngọt đậm đà, bùi bùi và Hotate no Kaiyaki Miso (ホタテの貝焼き味噌) - sò điệp nướng miso thơm lừng ngay trên chiếc vỏ sò lớn. Hương vị mặn mòi, đậm đà của biển cả kết hợp hoàn hảo với vị đắng nhẹ của bia tạo nên một trải nghiệm ẩm thực vô cùng ấm cúng giữa đêm đông cận kề.


Nhưng hành trình ẩm thực ngày hôm nay vẫn chưa dừng lại ở đó. Trên đường đi bộ về ga, cái lạnh ban đêm làm mình thèm một chút gì đó nóng hổi có nước dùng. Thấy một quán ramen nhỏ ven đường có vẻ ấm cúng, mình bước vào và gọi món Niboshi Ramen (煮干しラーメン) – mì Ramen nước dùng từ cá nục và cá cơm khô.
Đây là lần đầu tiên mình ăn thử món ramen nấu hoàn toàn từ cá khô này. Nước dùng có màu nâu đậm đặc trưng, nhìn qua tưởng chừng sẽ rất nồng nhưng khi nếm thử, vị ngọt đậm đà tự nhiên của cá biển lại dịu lại nơi cổ họng, hoàn toàn không hề có mùi tanh. Từng sợi mì dai ngon quyện với nước dùng ấm nóng như sưởi ấm cả cơ thể và tâm hồn mình trong đêm thu lạnh giá.

Lời kết cho một ngày đầu tiên trọn vẹn
Trở về căn phòng trọ nhỏ, cuộn mình trong chiếc chăn ấm, mình lặng lẽ suy ngẫm về ngày hôm nay. Dù không đủ thời gian để đến hồ Towada như dự định ban đầu, nhưng bù lại, sự ngẫu hứng đã tặng cho mình một buổi chiều lãng đãng trong công viên lá đỏ tuyệt mỹ, một bữa tối ấm áp với những hương vị bản địa nguyên bản nhất.
Đi du lịch một mình là thế đấy các bạn ạ, có những lúc kế hoạch bị đổ bể, nhưng chính sự linh hoạt và mở lòng đón nhận những ngã rẽ bất ngờ lại mang đến những kỷ niệm sâu sắc và khó quên nhất. Một ngày đầu tiên mệt nhoài nhưng vô cùng trọn vẹn. Giờ thì mình phải ngủ sớm thôi, để dành sức cho chuyến đi bộ khám phá những điều kỳ diệu vào ngày mai. Chúc các bạn có những giấc mơ đẹp và luôn giữ trong mình ngọn lửa khát khao xê dịch nhé!